Lê Thành (Người phán xử): Vì sao đau khổ thêm, người ta lại cười nhiều hơn?

Lê Thành (Người phán xử): Vì sao đau khổ thêm, người ta lại cười nhiều hơn?

Có một mâu thuẫn rất đời và rất người trong "Người phán xử" đó là khi một nhân vật lạnh lùng như Lê Thành trải qua quá nhiều đau khổ, trên mặt anh lại xuất hiện nụ cười nhiều hơn.

Trong Người phán xử, Lê Thành xuất hiện từ đầu phim với hình ảnh là một người điềm tĩnh, lạnh lùng và nghiêm túc. Rất khó để có thể tìm ra một hình ảnh nhân vật này hở một nụ cười hay để lộ một cảm xúc mạnh nào đó trong phim. Dù bất kể chuyện gì xảy ra, Lê Thành luôn điềm tĩnh xử lý mọi chuyện và tỏ ra nghiêm khắc với mọi thứ, kể cả chính bản thân mình. Anh có một cuộc sống yên ổn trong gia đình trung lưu điển hình ở Việt Nam, với đầy đủ sự đầm ấm cũng như các rắc rối thị dân rất bình thường so với các gia đình khác.

Lê Thành (Người phán xử): Vì sao đau khổ thêm, người ta lại cười nhiều hơn? - Ảnh 1.

Ông bố công chức hiền lành, nhân hậu. Người mẹ bán hàng chu đáo nhưng hơi nóng nảy và một cô em gái xinh xắn đang học đại học. Lê Thành chỉ việc yên tâm sống và làm việc theo đam mê của mình là một chuyên viên tư vấn tâm lý với các nghiên cứu khoa học tâm huyết. Giường như mọi thứ không có gì là quá gập ghềnh đối với Lê Thành, ngoại trừ việc anh vẫn còn tương tư, thương nhớ người yêu cũ.

Lê Thành (Người phán xử): Vì sao đau khổ thêm, người ta lại cười nhiều hơn? - Ảnh 2.

Tuy nhiên, mọi chuyện chợt đổi thay khi bố anh mất. Lúc đó, mọi chuyện mới lộ ra Lê Thành không phải là con ruột của bố mẹ mình. Đang từ một người con trai hiếu thảo, Lê Thành bỗng chốc trở thành người lạ trong nhà. Mặc dù tất nhiên bà Hà vẫn coi anh như con ruột bấy lâu nay và đối xử tốt với Lê Thành nhưng anh không khỏi không nghĩ về nguồn cội thật của mình, cũng như câu hỏi đau đáu vì sao mà mình bị ruồng bỏ.

Lê Thành (Người phán xử): Vì sao đau khổ thêm, người ta lại cười nhiều hơn? - Ảnh 3.

Từ đây cuộc đời Lê Thành ngoặt sang ngã rẽ mới, dựa trên cuốn nhật ký của mẹ ruột do người quen trong gia đình cung cấp, anh lao vào con đường tìm lại nhân thân cha mẹ ruột của mình. Mọi đầu mối đều dẫn đến Phan Quân, một người thông tuệ và hào sảng nhưng cũng là một ông trùm xã hội đen đội lốt doanh nhân. Những triết lý về cuộc đời và lẽ phải của anh nhanh chóng bị bẻ gẫy và Lê Thành càng lúc càng bị hút chặt vào thế giới xã hội đen của người mà mình cho là bố ruột.

Lê Thành (Người phán xử): Vì sao đau khổ thêm, người ta lại cười nhiều hơn? - Ảnh 4.

Rồi sau đó, càng lúc mọi chuyện càng xấu đi. Anh bị vợ của Phan Quân sai người hãm hại vì sợ bị tranh quyền thừa kế. Vợ anh bị hành hung, đánh cho mất con, sau này bị sang chấn tâm lý, khả năng sinh con về sau cũng bị ảnh hưởng. Ông Sạn, ân nhân cứu mạng của anh cũng vì đỡ hộ anh vài phát đạn mà chết, để lại đứa cháu nhỏ bị khuyết tật trí não phải sống bơ vơ. Thậm chí tồi tệ hơn hết thảy, Thế Chột – kẻ mà anh căm ghét nhất lại hoá ra chính là bố đẻ của anh, khiến anh một lần nữa trở thành kẻ xa lạ trong nhà mình, trở thành thằng bé tìm sai nguồn cội.

Lê Thành (Người phán xử): Vì sao đau khổ thêm, người ta lại cười nhiều hơn? - Ảnh 5.

Cuộc đời Lê Thành là một chuỗi vòng lặp của 2 bi kịch giữa cha và con khi anh không có cha còn những người phụ nữ mang trong mình con của anh thì luôn gặp phải bi kịch. 2 chữ phụ-tử như một lời nguyền nặng nề, một vòng tròn bằng lửa đè nặng lên đôi vai của Lê Thành, người vốn chỉ dám mưu cầu một cuộc đời bình phẳng, an lành. Thử nghỉ xem, gặp phải một cuộc đời bi kịch như vậy, ai mà còn nghĩ đến chuyện làm người tốt nữa. Mọi người cứ trách Lê Thành giờ đây quá tham vọng, quá nhẫn tâm nhưng sống trong thế giới của bầy sói thì làm sao có thể mãi làm cừu non được.

Lê Thành (Người phán xử): Vì sao đau khổ thêm, người ta lại cười nhiều hơn? - Ảnh 6.

Mà kỳ lạ ở chỗ, trước đây Lê Thành rất ít khi cười, nhưng khi đã kinh qua một bể lừa lọc, một bể trầm luân, trải qua đủ mọi nỗi khổ, đời nát toét ra thì hầu như tập nào cũng thấy anh cười. Mà chủ yếu là nụ cười cay nghiệt, lạnh lẽo. Đó là một nghịch lý rất người và rất đời trong sự thay đổi lối diễn của nhân vật Lê Thành. Hồng Đăng đã có màn chuyển biến tốt trong những tập gần đây, biểu đạt được sự thay đổi trong tâm lý nhân vật nhưng quá phô mà chỉ vừa khẽ đủ để thể hiện sự tinh tế với khán giả.

Lê Thành (Người phán xử): Vì sao đau khổ thêm, người ta lại cười nhiều hơn? - Ảnh 7.

Có lẽ không cách nào diễn tả tốt hơn nỗi buồn bằng những nụ cười đau khổ. Mặc dù không biết đó là nụ cười để làm dịu đi những mất mát trong lòng hay là nụ cười của kẻ đã mất hết niềm tin và cười nhạo cuộc đời nhưng nếu đời đã cho một người cả ngàn lý do để buồn thì cũng nên tự tìm cho mình lý do để cười.

Hay như ai đó đã nói "nếu chỉ sống cho đỡ buồn thì vui cũng chẳng tồn tại được lâu". Lần gần đây nhất mà mọi người thấy nhân vật này hạnh phúc thực sự, đó là khi anh ta đang làm đám cưới với cô bạn gái Bích Ngọc. Một đám cưới bí mật và nhỏ bé, phải tổ chức trốn trui trốn lủi mà cũng chẳng tồn tại được bao lâu. Nhìn Lê Thành hiện nay, có lẽ ai cũng chỉ xin ước rằng anh mãi là Lê Thành không có nụ cười như xưa thì hơn.

 

.

Thêm bình luận

ĐĂNG NHẬP hoặc ĐĂNG KÝ để đăng tải bình luận
Chưa có bình luận nào... hãy là người đầu tiên bình luận về bài này bạn nhé.